Cố Nhược Trần ngạc nhiên nhìn sang Tống Sở Vi.
Ba người Tạ Hạo Vũ cũng có vẻ mặt lúng túng nhìn Tống Sở Vi.
Tạ Hạo Vũ vội vàng lên tiếng giải thích: “Cô Tống, đây thực sự là số cổ phần nhiều nhất mà chúng tôi có thể nhượng lại rồi, nếu nhiều hơn nữa thì tụi tôi chắc chắn không thể tiếp nhận được.”
Tống Sở Vi đứng dậy nói: “Tổng giám đốc Tạ, tôi đã điều tra rất chi tiết về công ty các anh, tôi thấy với mức giá này ít nhất có thể đòi được ba mươi phần trăm cổ phần.”
Cố Nhược Trần nghe xong giật mình thon thót, cậu thừa biết ba mươi phần trăm là chuyện tuyệt đối không thể nào.
Cậu thầm nghĩ Tống Sở Vi cậu mà làm hỏng khoản đầu tư này của tôi, thì có bán cậu đi cũng không đền nổi đâu!
“Không được, không được, nếu muốn nhiều cổ phần thế thì thà tụi tôi chọn không nhận khoản đầu tư này còn hơn.” Tạ Hạo Vũ nói với vẻ cực kỳ kiên quyết.
Thấy thái độ của Tạ Hạo Vũ kiên quyết như vậy, Tống Sở Vi biết là không thể nào đòi được ba mươi phần trăm cổ phần rồi.
Thế là cô đành lên tiếng: “Vậy thì hai mươi lăm phần trăm.”
Cố Nhược Trần không nói gì, cậu buộc phải thừa nhận rằng Tống Sở Vi đã hoàn thành rất tốt trách nhiệm của một nhân viên giúp sếp tranh thủ thêm nhiều lợi ích.