Bản xem trước công khai.
Năm giờ rưỡi chiều, dưới lầu Dụ Nghệ công ty.
Cố Nhược Trần nằm trong xe nghịch điện thoại, chờ Kiều xuống lầu.
Tối hôm qua Kiều nhắn tin nói nhớ hắn, Cố Nhược Trần đương nhiên phải đáp ứng, cho nên hôm nay mới tới đón nàng.
Nàng hôm nay có công việc chụp ảnh, Cố Nhược Trần liền trực tiếp tới đón nàng.
Mười mấy phút sau, Kiều đeo túi xách chạy chậm về phía xe của Cố Nhược Trần.
Lão Đại, để anh đợi lâu rồi Kiều ngồi vào ghế phụ, cười khúc khích nói.
Cố Nhược Trần vẫn dựa vào đó, bỏ điện thoại xuống nhìn Kiều nói: Biết anh đợi lâu rồi, em không bày tỏ chút áy náy nào sao?
Kiều che miệng cười, đặt túi xách xuống rồi trực tiếp nhoài người qua, đôi môi đỏ mọng đặt lên môi Cố Nhược Trần.
Cố Nhược Trần lập tức cảm thấy bên môi một trận mềm mại, còn mang theo một tia mát lạnh.
Ngay sau đó, chiếc lưỡi thơm tho của Kiều không nhịn được mà chui vào, dường như đang gấp gáp muốn tìm một nơi để sưởi ấm.