Bản xem trước công khai.
Lộ Vũ Đồng dẫn Cố Nhược Trần tới văn phòng của mình.
Văn phòng không lớn, chỉ khoảng hai mươi mét vuông.
Cố Nhược Trần ngồi xuống ghế sô pha rồi nói: Chị, tuy nói là cần đốt tiền để làm cho không khí náo nhiệt, nhưng chị cũng phải chừng mực thôi nhé.
Lộ Vũ Đồng đáp: Chị biết mà, chị đâu có thiếu suy nghĩ như vậy.
Cố Nhược Trần gật đầu, ngay sau đó bụng cậu đã kêu lên ùng ục.
Cậu mới nhớ ra mình còn chưa ăn cơm trưa, vừa xoa bụng vừa nói: Chị, chị gọi em tới gấp gáp quá, em còn chưa ăn trưa, chị mời em đi ăn cơm đi.
Lộ Vũ Đồng đứng dậy nói: Được, đi thôi.
Lộ Vũ Đồng dẫn Cố Nhược Trần tới một quán ăn cách đó khoảng hai ba cây số.
Gọi năm món ăn, hai người vừa uống trà vừa chờ đợi.
Lộ Vũ Đồng cười đắc ý nói: Chị đã khảo sát từ lâu rồi, xung quanh đây trong vòng hai ba cây số lớn nhất cũng chỉ là một siêu thị rộng hơn hai ngàn mét vuông, cư dân xung quanh mua đồ cơ bản đều tới trung tâm thương mại lớn cách đây bốn cây số.