Bản xem trước công khai.
Đây là... Đinh Sùng Phong ngẩng đầu nhìn ngọn lửa bán trong suốt phía trên đầu mình, trong mắt hiện lên vẻ nghi hoặc.
Là Hỏa Diệt Sinh. Tù Nguyên nhìn những ngọn lửa bán trong suốt nhảy múa khắp đường phố, kinh ngạc mở miệng, Những ngọn lửa này, là sự hiện thân của sinh mệnh.
Tô Triết nhìn chằm ngọn lửa của mình một lát, ánh mắt rơi lên đầu Phương Mạt bên cạnh, hơi sững sờ.
Vậy tại sao... y lại có hai ngọn lửa?
Đinh Sùng Phong và Tù Nguyên đồng thời khựng lại, ngẩng đầu nhìn lên đỉnh đầu Phương Mạt.
Chỉ thấy phía trên đầu Phương Mạt, hai ngọn lửa bán trong suốt đồng thời bùng cháy dữ dội, một ngọn giống như ba người còn lại, đều nhỏ bằng ngón tay cái, ngọn còn lại thì to bằng nắm đấm, hơn nữa toàn thân trắng muốt, tỏa ra ánh sáng và nhiệt kinh người.
Phương Mạt liếc nhìn hai ngọn lửa sinh mệnh trên đầu mình, trầm mặc.
Hừ? Trần Hàm dường như cũng chú ý đến sự khác thường của Phương Mạt, nhướng mày, sau đó như thể nghĩ ra điều gì đó, khóe miệng hiện lên một nụ cười, Ra là ngươi...
Trần Hàm nói một nửa, không nói tiếp, mà lắc đầu, cầm Đao đi về phía bên kia đường phố.
Phong tuyết bay lả tả.