Bản xem trước công khai.
Vũ Cung Tình Huy khoác một bộ kimono đen, tay nắm chặt trường đao, lặng lẽ đứng giữa cơn mưa tầm tã. Đôi mắt sắc bén của y nhìn chằm vào bóng hình khổng lồ đáng sợ trên đỉnh núi sau màn mưa, hơi nheo lại.
Hắn cắn mạnh đầu lưỡi, vị tanh mặn của máu lan tỏa trong miệng. Hắn cúi đầu, phun một ngụm sương máu vào thanh Vũ Băng trong tay, hòa lẫn với nước mưa xung quanh, bám vào bề mặt lưỡi đao.
Thanh đao vốn màu xanh đậm nhanh chóng hiện lên một vệt đỏ quỷ dị.
Hắn xoay ngược lưỡi đao, đâm mạnh xuống vũng nước tụ dưới chân!
Trong bóng phản chiếu của vũng nước, một Đao Hồn tóc trắng, cũng cầm một thanh Vũ Băng, đồng thời đâm xuống mặt nước với Vũ Cung Tình Huy. Bóng của hai thanh trường đao lập tức trùng khớp vào nhau.
Ầm
Sóng khí vô hình bùng phát từ Vũ Cung Tình Huy làm trung tâm, bộ kimono đen nhuốm máu bị gió mưa thổi phất phơ.
Mái tóc đen của hắn bắt đầu nhợt nhạt đi một cách rõ ràng, một loại thần thái khó diễn tả bằng lời tỏa ra từ đôi mắt lạnh băng đó.
Bóng Đao Hồn trong vũng nước bắt đầu hòa lẫn vào bóng của Vũ Cung Tình Huy.
Vũ Cung Tình Huy hít một hơi thật sâu, rút nhanh thanh Vũ Băng trong vũng nước lên, hai chân dồn lực xuống đất, thân hình lóe lên trong bóng phản chiếu của một hạt mưa, lao nhanh về phía Thi Thần trên đỉnh núi!