Bản xem trước công khai.
Vậy chúng ta phải làm sao đây? Lâm Thất Dạ ngoái đầu nhìn những con quái vật ghê tởm đang bám đuổi không rời, hỏi.
Merlin không nói gì, chỉ ngẩng đầu, thản nhiên liếc ra phía sau một cái, Chỉ là mấy con ruồi nhặng, đập chết là được.
Dứt lời, vài vòng ma pháp màu xanh thẫm hiện ra ở phía đuôi xe ngựa, những cột sáng hủy thiên diệt địa lao ra như kiếm, trong nháy mắt nhấn chìm thân hình của đám Thi Thú đang bám đuổi phía sau.
Chúng thậm chí còn chưa kịp gào thét trong đau đớn đã tan biến vào hư không.
Tàn tro của ngọn lửa màu xanh bay múa trong không trung, bầu trời tựa như máu lại chìm vào một mảnh tĩnh mịch chết chóc.
Cà Lan kinh ngạc há hốc mồm.
Thân hình Lâm Thất Dạ đang tựa vào lưng ghế hơi thả lỏng, khóe miệng hiện lên một nụ cười.
Có Merlin ở bên cạnh, dù đang ở trong Cao Thiên Nguyên đã hoàn toàn thất thủ dưới Hồng Nguyệt, Lâm Thất Dạ vẫn cảm thấy an tâm chưa từng có, tựa như nơi đây không phải là vùng đất tai ương nơi chư thần ngã xuống, mà là khu vườn sau nhà của họ vậy.
Cái cảm giác an toàn chết tiệt này!
Kính Chào Thần Ma Pháp!