Bản xem trước công khai.
“Tất cả đứng nghiêm cho ta!!!” Giáo Quan đứng sau lưng Viên Cương gầm lên!
Toàn bộ tân binh trong sân lập tức im bặt, tuy đội ngũ vẫn còn xiêu vẹo, nhưng ít nhất đã nhìn ra được hình dáng hàng lối.
Lâm Thất Dạ và Bách Lí Bàng đến khá muộn nên đứng ở phía cuối hàng, dù vậy, vẫn có thể cảm nhận được uy áp tỏa ra từ đám người Giáo Quan trên đài diễn võ!
Không sử dụng Cấm Hư, không động đến vũ khí, họ cứ đứng đó, khí thế kia tựa như ngọn núi hùng vĩ, trấn áp lên lồng ngực của mọi người.
Khí thế này chỉ có thể đến từ sự tôi luyện qua những trận chiến sinh tử, thứ mà đám gà mờ như bọn họ không hề có.
Viên Cương im lặng nhìn chằm đám người phía dưới một lúc lâu mới chậm rãi lên tiếng, giọng nói trầm thấp mà vang dội: “Ta biết, các ngươi đều là thiên tài đến từ khắp nơi trên toàn bộ Đại Hạ, hoặc là sở hữu Cấm Hư mà người thường mơ ước, hoặc là sở hữu kỹ nghệ đạt đến đỉnh cao, có lẽ còn có bối cảnh kinh thế hãi tục...
Nhưng, từ khi các ngươi bước chân qua cánh cửa kia, các ngươi chỉ có một thân phận duy nhất...
Đó chính là tân binh!
Là gà mờ!!
Không, Hiện Tại các ngươi ngay cả gà mờ cũng không tính là, các ngươi là phế vật, là rác rưởi!