Bản xem trước công khai.
Chẳng mấy chốc, một vị Giáo Quan đã từ sau cửa đi ra, kinh ngạc nhìn hắn hai cái.
“Tân binh?”
“Phải.”
“Tên là gì?”
“Lâm Thất Dạ.”
Giáo Quan chấn động, nghiêm túc đánh giá Lâm Thất Dạ một phen, giống như đang nhìn trân bảo hiếm có trên đời.
“Cậu... chính là Lâm Thất Dạ?”
Lâm Thất Dạ bị nhìn đến mức hơi nổi da gà: “Là tôi, có vấn đề gì sao?”
“Không có.” Giáo Quan lắc đầu, mở cửa khu tập huấn của Đại Hạ Thủ Vệ ra: “Cậu là người đầu tiên đến trong năm nay, vào đi. Phải rồi, tôi tên là Hồng Hạo, là Giáo Quan của các cậu.”
“Chào Hồng Giáo Quan.” Lâm Thất Dạ vừa bước vào khu tập huấn vừa lễ phép nói.