Bản xem trước công khai.
Sao vậy? Giang Nhĩ mặc bộ yukata màu xanh lam nhạt bay đến bên cạnh y, nghi hoặc hỏi.
An Khanh Ngư đặt báo cáo thí nghiệm trong tay lên bàn, sắc mặt ngưng trọng lên tiếng: Đúng như Hữu Lê Hắc Triết đã dự đoán, Dữu Lê Đạc Bạch vừa mới chào đời đã bị Thần Ngôn Sứ giam giữ, trở thành vật thí nghiệm số 0.
Ba năm đầu do cơ thể Dữu Lê Đạc Bạch chưa phát triển hoàn thiện, nên các thí nghiệm chủ yếu dựa vào quan sát và lấy mẫu máu. Đợi sau khi lên bốn tuổi, bọn họ bắt đầu tiêm đủ loại thuốc cho nó...
Thành phần của những loại thuốc này vô cùng phức tạp, hơn nữa có vài thành phần dường như không phải là hóa chất thông thường được tinh chế nhân tạo, có lẽ đến từ một nơi nào đó khác, sở hữu tiềm năng đáng sợ.
Bọn họ vừa nghiên cứu hormone nhân tạo loại mới, vừa tiêm vào người Dữu Lê Đạc Bạch, mỗi lần tiêm xong đều có xác suất rất lớn gây ra tác dụng phụ dữ dội.
Mỗi khi tác dụng phụ này xuất hiện, bọn họ lại tiêm một loại thuốc khác có tác dụng thấu chi tiềm năng, thành phần gần giống với Dẫn Thần của Thủ Dạ Nhân, nhưng tương đối ôn hòa hơn, nếu tiêm liều lượng nhỏ thì sẽ không gây tử vong ngay lập tức...
Vừa tiêm hormone nhân tạo đẩy nó vào chỗ chết, vừa thấu chi tiềm năng để nó sống lại? Chân mày Giang Nhĩ nhíu chặt lại, Nó chỉ mới là một đứa trẻ mười ba tuổi thôi mà... Rốt cuộc bọn họ muốn làm gì?
Kích phát tiềm năng, tinh luyện huyết mạch, tái tổ hợp gen. An Khanh Ngư nhìn báo cáo thí nghiệm trước mặt, chậm rãi lên tiếng: Bọn họ... muốn Tạo Thần.
Tạo Thần?!
Dùng thủ đoạn khoa học khiến con người đột phá giới hạn sinh lý, từ đó vô hạn tiếp cận với Thần Minh, thậm chí bước vào Thần Cảnh, đây chính là mục đích cuối cùng của cuộc thí nghiệm kéo dài mười ba năm này.