Bản xem trước công khai.
Người của Hắc Sát Tổ cung kính sắp xếp chỗ ở cho Lâm Thất Dạ và những người khác, tầng lầu nằm ngay bên dưới tầng mà Thẩm Thanh Trúc đang ở, chủ yếu là để tiện cho y bất cứ lúc nào cũng có thể xuống tìm Lâm Thất Dạ.
Trong căn phòng lớn rộng rãi, Yuzuri Nayana cởi trần đôi chân, khoanh chân ngồi trên giường, nhìn ra thành phố ngoài cửa sổ mà ngẩn người.
Mấy trận chiến quy mô lớn đêm nay đã đánh cho Osaka hỗn loạn vô cùng, đến tận Hiện Tại vẫn có thể thấy ánh lửa cùng khói đặc từ đằng xa truyền tới, phần lớn thành phố đã chìm vào bóng tối, khắp nơi đều là ánh đèn cảnh sát nhấp nháy.
Hóa ra, đây mới là bộ mặt thật của quốc gia này sao...
“Vẫn chưa ngủ à? Tiểu Du Lê.” chú Kinh Giới ôm một đống chăn đệm bước vào, bắt đầu trải giường dưới đất.
Ông đi tới bên cửa sổ nhìn xuống dưới một cái, khóe miệng hơi co giật, vội vàng dời ánh mắt đi chỗ khác.
Tòa nhà này của Hắc Sát Tổ rất cao, họ ở tầng áp chót, đã có thể nhìn bao quát hơn nửa Osaka, từ độ cao này nhìn xuống dưới, quả thực có chút rợn người.
“Chưa ạ, con vẫn chưa buồn ngủ.” Yuzuri Nayana lắc đầu, "Cha, cha sợ độ cao ạ? "
“Ai, ai nói chứ?” chú Kinh Giới giả vờ như không có việc gì nhìn xuống dưới một cái, "Cha chỉ là vừa vặn thấy hơi hoảng thôi... "
Cô nhếch miệng, không vạch trần lời nói dối của ông, mà đổi chủ đề hỏi: “Cha, xã hội đen... đều giống như Hắc Sát Tổ vừa rồi sao?”