Bản xem trước công khai.
Lâm Thất Dạ đi tới bên cạnh Vũ Cung Tình Huy, cẩn thận đánh giá y một cái, sau khi xác nhận trên người không có vết thương chí mạng thì ngồi xuống bên cạnh y.
Thế nào rồi?
Tiêu hao chút tuổi thọ, không có gì đáng ngại.
Vũ Cung Tình Huy ngẩng đầu, nhìn về phía bóng lưng của Yuzuri Nayana và chú Kinh Giới đang đi cùng nhau ở đằng xa, chậm rãi mở miệng: Còn ngươi thì sao? Sao lại đi cùng ông ấy trở về?
Chúng ta đã giết một tên Thần Ngôn Sứ, nhưng cuối cùng hắn tự bạo, chú Kinh Giới đã cứu ta.
Đã hỏi ông ấy chuyện này là thế nào chưa?
Hỏi rồi, giống như chúng ta nghĩ vậy...
Vũ Cung Tình Huy, Lâm Thất Dạ, Thẩm Thanh Trúc ngồi xếp hàng ở góc tường, hai người trước đang kể lại cái bẫy mà Yuzuri Hắc Triết Bố đã giăng ra, còn Thẩm Thanh Trúc thì căn bản không hiểu họ đang nói gì, chỉ đơn độc lấy từ trong ngực ra một điếu thuốc châm lửa, nhả ra một làn khói dài...
Trên con phố mưa phùn lất phất, Yuzuri Nayana và chú Kinh Giới sóng vai đi cùng nhau, Yuzuri Nayana cúi đầu nhìn mũi chân mình, im lặng không nói. chú Kinh Giới muốn mở miệng nói gì đó, nhưng lại không biết nên bắt đầu từ đâu, suy cho cùng, ông đã nợ Yuzuri Nayana quá nhiều, ông thậm chí có thể đoán được, hình tượng của mình trong lòng Yuzuri Nayana rốt cuộc là như thế nào...
Sau khi đấu tranh tư tưởng hồi lâu, chú Kinh Giới vẫn mở miệng, bất kể kết quả ra sao, bất kể ông có thể nhận được sự tha thứ của Yuzuri Nayana hay không, ông đều hy vọng có thể giải thích rõ ràng với con bé.