Bản xem trước công khai.
Yokohama.
Một viện dưỡng lão.
Ánh trăng mờ ảo chiếu qua cửa sổ, rải trên nền gạch trắng tinh tươm, tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ.
Giữa căn phòng, một bà lão tóc bạc trắng đang cúi đầu, những lọn tóc bạc phơ rủ xuống khuôn mặt đầy nếp nhăn, bà nương theo ánh trăng, chăm chú gấp những con hạc giấy trên lòng bàn tay.
Dưới thân bà, hàng trăm, hàng ngàn con hạc giấy đã vây kín đôi chân bà, tựa như một ngọn đồi nhỏ cao chất chồng.
Đột nhiên, bà như cảm nhận được điều gì, ngẩng đầu nhìn lên vầng trăng sáng ngoài cửa sổ, trong đôi mắt đục ngầu chợt hiện lên một sự tỉnh táo chưa từng có!
“Tiểu Du Lê...”
Bà lẩm bẩm tự nói.
“Bà Hạc, phòng 32, đến giờ ngủ rồi đấy” Giọng của Người Hộ Thí vang lên từ bên ngoài cửa.
Bà Hạc dường như không nghe thấy lời bà, run rẩy đứng dậy từ chiếc ghế gỗ, đôi chân bước qua biển hạc giấy, chậm rãi đi đến bên cửa sổ, dùng hết sức đẩy cánh cửa sổ ra.