Bản xem trước công khai.
Chỉ thấy ba mũi tên kia nhẹ bẫng vạch ra ba đường vòng cung, trong đó hai đường lướt thẳng qua bình đồng rồi đập vào tường, chỉ có một mũi tên lông vũ đập trúng miệng bình, nhưng không rơi vào trong mà lại nảy văng xuống đất.
Ba mũi tên, một mũi không trúng.
Hoshi Mitsuta chán nản cúi đầu.
“Đến lượt ta rồi nhỉ.” Hồ Nữ mỉm cười lên tiếng, một tay chộp lấy ba mũi tên lông vũ trước mặt, đang định dùng sức ném ra...
“Hắt xì!”
Hồ Nữ đột nhiên hắt hơi một cái.
Bàn tay đang cầm ba mũi tên lông vũ run lên, ba mũi tên đồng thời tản ra, rơi thẳng xuống mặt đất cách bình đồng vài mét, ngay cả chạm vào bình đồng cũng không chạm tới.
Hoshi Mitsuta ngẩn người.
Hồ Nữ vừa xoa mũi vừa tiếc nuối lên tiếng: “A da, hôm nay tay run rồi... ngay cả mép bình đồng cũng không chạm tới, xem ra hôm nay là Thương Dạ đã lâu không gặp thắng rồi nhỉ...”
Hoshi Mitsuta ngẩn ra hồi lâu mới hoàn hồn lại, sau khi nhận ra mình thực sự đã thắng Hồ Nữ, liền kích động nhảy cẫng lên từ dưới đất.