Bản xem trước công khai.
“Chuyện này, trong tình báo cũng không giải thích chi tiết.” Lâm Thất Dạ hồi tưởng lại một chút, chậm rãi lên tiếng.
An Khanh Ngư trầm ngâm giây lát: “Trước đó lúc mua sắm trang bị ở Điền Hợp thị, tôi có nghe được một vài lời đồn.”
“Lời đồn gì?”
“Ở khu vực gần Hưng An Lĩnh này, có rất nhiều người săn kho báu.”
“Người săn kho báu? Gần đây có kho báu sao?” Đôi mắt Bách Lí Bàng lập tức sáng rực lên.
“Cũng không hẳn, 'kho báu' ở đây phần lớn chỉ nhân sâm lâu năm, hoặc những loại thảo dược quý hiếm mọc trong rừng sâu.
Tuy cũng có những truyền thuyết về di tích kho báu, nhưng không nhiều, hơn nữa những thứ liên quan đến nó đa phần đều là những câu chuyện kinh dị.”
“Hóa ra là thảo dược à.” Bách Lí Bàng có chút tiếc nuối thở dài.
“Truyện kinh dị?” Tào Uyên ngược lại thấy hứng thú, "Kể chi tiết xem nào. "
Bách Lí Bàng ngẩn ra, quay đầu nhìn xung quanh. Trong khu rừng sâu âm u đen kịt, sự tĩnh mịch khiến người ta sởn gai ốc, gã không nhịn được nuốt nước bọt: “Nghe chuyện ma ở đây sao? Cậu chắc chứ?”