Bản xem trước công khai.
Ánh mắt Lâm Thất Dạ lần lượt quét qua mọi người, hắn biết, đám người còn lại này thực sự đã bị dọa đến mất mật, không còn chút ý chí chiến đấu nào nữa.
Những kẻ bị giam giữ trong Trai Giới Sở này, không phải ai cũng là tội phạm tày trời, cũng có rất nhiều người như An Khanh Ngư, chỉ vì một chút sơ suất vô ý hoặc chuyện nhỏ nhặt mà bị tống vào đây.
Họ nhìn chung đều khá nhát gan, hùa theo đám đông thì được, chứ nếu thực sự bảo họ vượt ngục thì đúng là không có lá gan đó.
Vì họ đã mất ý chí chiến đấu, Lâm Thất Dạ cũng không muốn đuổi cùng giết tận, chậm rãi thu hai thanh Đao vào vỏ.
“Hì...”
Tào Uyên vẫn cười ngây ngô di chuyển về phía mọi người, khiến họ giật bắn mình!
“Á!! Cứu mạng với!!”
“Đừng giết tôi!!”
“...”
Lâm Thất Dạ vỗ trán, trong mắt hiện lên vẻ bất lực... suýt chút nữa quên mất còn cái rắc rối lớn này.