Bản xem trước công khai.
“Một đám nhãi ranh, cũng dám ở đây cậy anh hùng?” Một tên tù nhân có khuôn mặt âm hiểm nheo mắt lại, lạnh giọng lên tiếng: “Thủ Dạ Nhân thì đã sao? Đời này lão tử giết Thủ Dạ Nhân còn ít sao?”
Dứt lời, quanh thân gã liền trào dâng một luồng hắc phong, vô số tiếng gào thét thê lương từ trong gió vọng ra, nghe mà rợn cả tóc gáy!
Cùng lúc đó, uy áp cực kỳ gần với cảnh giới"Hải" tỏa ra từ trên người gã, những tù nhân vây quanh gã đồng thời lộ vẻ kinh ngạc trên mặt, trong ánh mắt tràn đầy sự vui mừng, cùng với một tia kiêng dè.
Dưới sự áp chế của trấn Hư Bi mà vẫn có thể sử dụng sức mạnh cường hãn đến thế, chứng tỏ bản thân gã chính là một cường giả cảnh giới"Hải", gã nhẫn nhịn đến tận lúc này mới ra tay, rõ ràng là muốn động thủ thật rồi.
Sau khi tên nam tử âm hiểm ra tay, lại có hai luồng dao động cảnh giới không kém gì gã được phóng thích ra từ đám tù nhân, đến thời khắc mấu chốt cuối cùng này, kẻ nào còn giấu nghề thì đúng là ngu xuẩn.
Sự xuất hiện của ba người này lập tức mang lại cho những tù nhân khác niềm tin to lớn, theo luồng hắc phong oán linh gào thét cuốn ra, tất cả mọi người đều không hẹn mà cùng theo sau, khí thế hung hăng lao về phía cánh cửa Đại Hạ Thủ Vệ đen ngòm dày đặc kia.
Cấm Hư ngập trời đồng thời mở ra, năng lực hình thái khác nhau hội tụ lại một chỗ, lao về phía trước, tựa như một con mãng xà khổng lồ sặc sỡ đầy chết chóc, sát ý xông thẳng lên trời!
Trước cánh cửa Đại Hạ Thủ Vệ đen ngòm.
Âm phong gào thét thổi vạt áo của bốn thiếu niên bay phần phật, dưới biển Cấm Hư kinh khủng này, họ vẫn đứng vững như bàn thạch, Tào Uyên bình tĩnh quay đầu, nhìn về phía Lâm Thất Dạ bên cạnh.
“Thất Dạ.”