Bản xem trước công khai.
“Tiểu Thất, bác sĩ nói thế nào?” Dì đeo tạp dề, đi vào trong phòng.
“Nói con hồi phục rất tốt.” Lâm Thất Dạ nhún vai, cậu do dự một lát, vẫn mở miệng hỏi: “Dì, Bác sĩ Lý này... thật sự là do Bệnh Viện phái tới sao?”
“Đúng vậy, sao thế?” Dì nghi hoặc hỏi.
Lâm Thất Dạ lắc đầu, "Không có gì, con chỉ cảm thấy ông ấy có chút kỳ lạ. "
Dì như nhớ ra điều gì đó, lên tiếng: “Phải rồi, lúc nãy nấu ăn dì mới phát hiện, nước tương trong nhà dùng hết rồi, dì phải mau chóng ra ngoài mua ít nước tương...”
“Để con đi cho, Dì.” Lâm Thất Dạ chủ động nói, "Trong nồi dì còn đang hâm thức ăn kìa. "
Dì sững sờ, sau khi do dự một lát, vẫn gật đầu, "Vậy con cẩn thận một chút, chú ý an toàn. "
Lâm Thất Dạ ừ một tiếng, thay giày ở cửa rồi đẩy cửa đi ra ngoài.
Đi dọc theo cầu thang dán đầy quảng cáo nhỏ xuống tầng một, Lâm Thất Dạ men theo con hẻm quen thuộc, đi về phía phố chính.
Trên bức tường thấp bên cạnh, bề mặt tường xám trắng trơ trọi, lác đác dán vài tờ quảng cáo đã ố vàng, mặt đường xi măng dưới chân lồi lõm, không cẩn thận sẽ giẫm vào hố nông.