Bản xem trước công khai.
Tút, tút, tút...
Âm thanh đầu dây bên kia vang lên liên hồi, vài giây sau, giọng nói quan tâm của một người phụ nữ truyền đến.
“Mục Dã? Là anh sao Mục Dã?”
Ầm!!
Ánh chớp từ những tầng mây Hỗn Độn bổ xuống, cuồng phong gào thét càn quét mặt đất.
Trên đỉnh tòa nhà cao nhất tại thành phố Thương Nam, một người đàn ông khoác áo choàng đang ngồi ở mép rìa, nhìn về phía ánh sáng le lói nơi góc xa ngoài thành phố Thương Nam, im lặng không nói.
Một lúc lâu sau, hắn chậm rãi lên tiếng: “Dạo này... sống thế nào?”
“... Vẫn ổn.” Người phụ nữ rơi vào trầm mặc, một lát sau, giọng nói có chút run rẩy, "Bao nhiêu năm rồi, cuối cùng anh cũng chịu gọi cho em một cuộc điện thoại. "
Trần Mục Dã không đáp.
“Anh có biết không? Mấy năm nay, em không dám từ chối bất kỳ cuộc gọi Vô Tri nào, em luôn nghĩ... nếu là anh gọi đến mà em bỏ lỡ thì phải làm sao? Nếu anh muốn quay về... thì phải làm sao?”