Bản xem trước công khai.
Lâm Thất Dạ nhíu mày: “Ý ông là sao?”
Triệu Không Thành mỉm cười, không chút vội vàng lấy từ trong túi ra một điếu thuốc: “Có phiền không?”
“Phiền.”
Triệu Không Thành: ...
Triệu Không Thành bất đắc dĩ cất thuốc đi, tựa người vào lưng ghế, trong mắt hiện lên một thoáng hồi tưởng.
“Khi ta còn trẻ, cũng giống như cậu bây giờ.”
“Nói thật, câu mở đầu này hơi cũ kỹ rồi.”
“...”
“Không sao, ông cứ tiếp tục đi.”
“Năm sáu tuổi, cha ta vì bệnh mà qua đời, mẹ ta một mình làm hai công việc mới miễn cưỡng nuôi ta khôn lớn.” Triệu Không Thành xoa bao thuốc, giọng điệu vô cùng bình tĩnh.