Bản xem trước công khai.
biên giới Đại Hạ.
Đây rốt cuộc là thứ gì...
Tào Uyên đứng trước khoảng không đen kịt đó, cau chặt mày, hắn thử đưa tay chạm vào, nhưng lại như không có vật gì, tay hắn cứ thế xuyên qua.
Ở đây không có gì cả.
Trong mắt An Khanh Ngư thoáng qua một tia u ám, lắc đầu nói, Có thứ gì đó đã nuốt chửng tất cả những gì tồn tại ở đây, bao gồm cả ánh sáng và không khí, nên trong tầm mắt chúng ta, nó chính là sự Hư Vô tuyệt đối.
Còn Thất Dạ thì sao? ... Không biết. An Khanh Ngư thành thật trả lời.
Ngay cả Độc Nhất Chân Giảicủa hắn cũng không thể giải mã được chuyện gì đã xảy ra khi bong bóng ảnh đó vỡ tan.
An Khanh Ngư duỗi bàn tay, nhẹ nhàng dò vào khoảng Hư Vô đó, lông mày hơi nhíu lại... Không biết vì sao, hắn cảm thấy từ đó thoang thoảng một mùi vị quen thuộc.
Vù!
Một tiếng rền trầm từ trên không trung truyền đến, bóng dáng khổng lồ của Thiên Đình phá tan Mị Vụ, lơ lửng trên bầu trời, mọi người chỉ cảm thấy hoa mắt, một đạo nhân đã xuất hiện trước mặt họ.