Bản xem trước công khai.
Hơi thở chậm rãi thoát ra, bàn tay đặt trên tay vịn ghế bỗng chắt chặt!
Những gân xanh nổi lên trên cánh tay của Tả Thanh, lan rộng đến ngực, cổ, má...
Toàn thân hắn căng cứng, lông mày nhíu chặt, nỗi đau vô tận trào dâng từ sâu trong linh hồn, khuôn mặt nằm ngửa trên ghế đầy đau đớn và dữ tợn.
Những giọt mồ hôi lớn lăn dài trên má, dần thấm ra một vùng nước trên sàn nhà cũ kỹ.
Dù vậy, Tả Thanh vẫn nghiến răng chịu đựng, cố gắng không phát ra bất kỳ tiếng động nào, chỉ có tiếng thở dốc, nặng nề vang vọng trong văn phòng.
Trong phòng ngăn sau văn phòng, Giang Tử Nha đang định đặt quân cờ xuống bàn, ngón tay đột nhiên lơ lửng giữa không trung.
Giang Tử Nha thở dài một tiếng.
Hắn bóp chặt quân cờ bằng đầu ngón tay, rồi từ đặt nó xuống một vị trí trên bàn cờ, lúc này quân đen và quân trắng đã chiếm cứ và đan xen lẫn nhau trên bàn cờ, mỗi bên chiếm một nửa giang sơn.
Thời Gian trôi qua từng giây, khoảng nửa giờ sau, tiếng thở dốc nặng nề cuối cùng cũng dần ổn định.
Tả Thanh nằm thườn thượt trên ghế như bùn nhão, khuôn mặt tái mét, vẻ mặt vô cùng mệt mỏi. Hắn nghỉ ngơi trên ghế vài phút, sau đó run rẩy đưa tay ra, nắm chặt chiếc tách trà ở góc bàn.