Bản xem trước công khai.
Trại huấn luyện.
Nửa khu trại vốn đã bị tên lửa san phẳng, giờ đã phục hồi như cũ, thậm chí cả những biển chỉ dẫn trên đường cũng được sơn lại, nếu không phải một số kiến trúc vẫn còn dấu vết cháy xém thì e rằng không ai tin nơi này từng trải qua một thảm họa lớn.
Nhà ăn trống trải đã không còn bóng dáng tân binh, lúc này, chỉ có hơn mười Giáo Quan đang ngồi quanh một chiếc bàn dài, thong thả dùng bữa trưa.
“Haiz, nói cũng đúng, sau khi đám tân binh rời đi, cảm giác cuộc sống có chút tẻ nhạt.” Một Giáo Quan thở dài.
“Không có ai để mắng thì lại thấy khó chịu?”
“Ha, nếu ngươi nói vậy thì quả thật có chút...”
“Nói mới nhớ, đã lâu rồi không thấy Hàn Lạc, cậu ta đi đâu rồi?”
“Không biết, không chỉ cậu ta, còn có vài Giáo Quan khác trong trại cũng không thấy tung tích, nói là đi làm nhiệm vụ Bí Mật.”
“Nhiệm vụ Bí Mật?” Một Giáo Quan nhíu mày, "Liệu có liên quan đến cuộc tấn công của địch trước đây? "
“Không hiểu, nhưng ta luôn cảm thấy, gần đây không khí trong trại có gì đó kỳ lạ...”