Bản xem trước công khai.
Asgard
Vĩnh Hằng hoa viên.
Một bóng người khoác áo bông xám bước qua khu vườn lầy lội, dòng suối trong vắt chảy dọc theo đầu ngón tay, tựa như mưa phùn vung vãi khắp mọi ngóc ngách trong vườn.
Gió nhẹ thổi lên, làm rối tung mái tóc vàng, Bragi đứng trên lớp đất khô cằn, ngoái đầu nhìn về phía xa.
Dưới tầng mây trầm thấp, từng đợt tiếng ầm mơ hồ truyền đến từ đằng xa, căn nhà gỗ mục nát rung chuyển theo mặt đất, phát ra tiếng cọt kẹt khe khẽ, như thể sắp sửa sụp đổ đến nơi.
Bragi thu hồi ánh mắt, liếc nhìn căn nhà gỗ trước mặt, thở dài: “Căn nhà này cũng nên tu sửa lại rồi...”
“Bên ngoài đã loạn thành thế này rồi, ngươi còn ở đây trồng hoa tưới nước? Ngươi không thấy tò mò sao?” Trên con đường lát đá xanh, nữ thần Urde của"Quá Khứ" lên tiếng đầy nghi hoặc.
“Tò mò cái gì?”
“Tình hình của Asgard.”
“Ta không có hứng thú.” Bragi lắc đầu, đầu ngón tay tiếp tục điểm nhẹ vào không trung, mỗi lần vung tay, một dòng suối lại hóa thành mưa, tưới mát mọi góc nhỏ của mảnh đất.