Bản xem trước công khai.
... buổi sớm, sương đọng trong vườn vẫn dày đặc như mọi ngày, mỗi sáng ta đều phải dậy sớm, cẩn thận quét dọn con đường lát đá trước nhà, nếu không lớp sương giá kết lại sẽ rất dễ khiến người ta trượt ngã.
Tuy đối với chúng ta mà nói, chút sương giá này chẳng là gì, nhưng những ngày ngươi không có ở đây, ta đã tìm một cô hầu gái hoạt bát đáng yêu đến bầu bạn cùng ta chăm sóc hoa cỏ, nàng tên là Aipiliya, một cái tên rất đẹp, phải không?
Ngươi trở về gặp nàng, nhất định cũng sẽ rất thích.
Dây leo xanh chúng ta tự tay trồng đã cao đến mấy chục mét, nó giống như một tấm thảm lớn phủ lên mái hiên căn nhà gỗ của chúng ta, giữa biển hoa trông như một viên ngọc lục bảo, đẹp vô cùng.
À đúng rồi, ta cùng Aipiliya đã sửa một cái bục gỗ nhỏ trong vườn, sau này ngươi có thể ngâm thơ ca hát giữa biển hoa bao quanh, đó chắc chắn sẽ là một khung cảnh vô cùng tuyệt mỹ.
Đã rất lâu rồi ta không được nghe tiếng hát của ngươi, đợi ngươi trở về, ta muốn thấy ngươi mặc bộ lễ phục lộng lẫy nhất, đeo vòng hoa ta kết cho ngươi, đứng giữa biển Kim Bào Hoa đang nở rộ, hát cho ta nghe những bài thơ ngươi viết, coi như là quà tặng ngày trùng phùng... Khi nào ngươi mới trở về? ...
Ta đã về rồi... ta đã về rồi! Eden!
Bragi ôm hoa Thơ Khố Địch, chạy như điên qua con đường lát đá bừa bãi, đi tới trước căn nhà gỗ đứng sừng sững dưới tầng mây sấm sét.
Bề mặt căn nhà gỗ mục nát phủ đầy rêu xanh, nhìn từ xa, giống như một con quái vật màu xanh thẫm đang chao đảo trên đống đổ nát, gió lạnh tràn vào trong cánh cửa gỗ rách nát khép hờ, phát ra tiếng rít gào trầm thấp.
Kẽo kẹt!