Bản xem trước công khai.
“Một bát mì thịt sợi.”
“Một bát mì sườn lớn.”
“Một bát mì bò kho thêm sườn lớn, thêm gà chay, thêm thịt sợi, thêm trứng, thêm đậu phụ khô, thêm mì.”
“...”
Ba người tùy tiện tìm một chỗ ngồi xuống trong quán mì.
Vị trí quán mì này vô cùng hẻo lánh, đừng nói là cách xa đường lớn, mà ngay cả tấm biển hiệu cũng rách nát tơi tả, thế nhưng hương thơm của mì tỏa ra từ bên trong lại có thể ngửi thấy từ tận đằng xa.
Hiện Tại đã là hơn mười giờ đêm, cả quán mì chỉ có mỗi bàn của Lâm Thất Dạ. Họ không chọn ngồi vào bên trong gian nhà tối tăm, mà ngồi xuống chiếc bàn nhỏ ngay cửa quán.
Trong con hẻm yên tĩnh tối tăm, ánh sáng le lói tỏa ra từ gian bếp, hòa lẫn với ánh đèn neon sặc sỡ của tiệm bán đồ người lớn bên cạnh, đổ xuống mặt bàn nhỏ màu xanh xám, giữa lòng đô thị ồn ào này, cũng coi như có một phong vị riêng.
“Cậu nói đi ăn mì... chính là đến loại nơi này ăn sao?”
Bách Lí Bàng nhìn quanh một vòng, ghé sát vào tai Lâm Thất Dạ, nhỏ giọng phàn nàn.