Bản xem trước công khai.
“Hừ, còn may là Thẩm Tiểu Tử vẫn nhớ tới chúng ta, bao nhiêu năm rồi không gọi lấy một cuộc điện thoại, cứ tưởng ngoài việc mỗi tháng gửi tiền về đây, nó đã chẳng muốn quay lại nữa rồi.”
Lão già vỗ vụn sắt trên tay, hừ lạnh một tiếng, xoay người đi về phía trong sân.
Lâm Thất Dạ và những người khác theo sát phía sau lão.
“Phải rồi, Thẩm Tiểu Tử đâu? Sao nó không tới?”
“À, Thẩm Thanh Trúc đang chấp hành nhiệm vụ Bí Mật, không dứt ra được.” Lâm Thất Dạ bình thản trả lời, sau đó nhanh chóng chuyển đề tài, "Ông xưng hô thế nào ạ? "
“Tôi họ Lưu, là viện trưởng của cô nhi viện tư nhân này.” Lão già đẩy cặp kính lão.
Lưu lão đầu dẫn Lâm Thất Dạ và những người khác đi qua khoảng sân hẹp, bước vào căn hộ kiểu cũ duy nhất trong sân.
Căn nhà không cao, đối với thanh niên như Lâm Thất Dạ thì có phần chật chội.
Trên những bức tường thô ráp cũ kỹ, người ta cẩn thận quét một lớp sơn màu xanh nhạt, những đóa hoa đỏ vẽ tay bằng màu nước được phác họa lên đó, tuy cũ nát nhưng lại có nét ấm áp thuần khiết.
Vừa bước qua ngưỡng cửa, Lâm Thất Dạ đã thấy ba bốn đứa trẻ đang trốn sau cửa, tò mò xen lẫn sợ hãi nhìn họ, đứa lớn chừng mười hai mười ba tuổi, đứa nhỏ thì chỉ mới bảy tám tuổi.