Bản xem trước công khai.
Nhìn theo bóng hình dần biến mất khỏi tầm mắt, Kỷ Niệm cúi đầu nhìn chiếc bình đan trong tay, rồi quay người bước vào cabin.
Hội trưởng, ngài muốn quay lại sửa xe sao? Hiệp Sĩ đứng bên cạnh hỏi.
Không, lần này có việc quan trọng hơn phải làm. Kỷ Niệm lắc đầu, Bảo người dọn Phòng Xếp Hình trong cabin ra cho ta, ta sắp bắt đầu rồi.
Phòng Xếp Hình?
Hiệp Sĩ khựng lại, Được, tôi biết rồi.
Hiệp Sĩ quay người rời đi, Kỷ Niệm thì trở về phòng, cởi hết áo da và ủng, thay vào bộ áo choàng trắng của nhà khoa học, đeo một cặp kính lúp độ phóng đại cao lên sống mũi, rồi tiến về phía Phòng Xếp Hình.
Kỷ Niệm vừa mới ngồi xuống bàn, định bắt tay vào việc thì Hiệp Sĩ lại hé đầu ra từ cánh cửa khép hờ.
Hội trưởng...
Ta đã nói rồi, khi ta ở trong Phòng Xếp Hình, bất kể chuyện gì xảy ra cũng không được làm phiền ta! Kỷ Niệm nhíu mày, lạnh giọng nói.
Không phải vậy hội trưởng, chỉ là tôi chưa kịp đóng cửa thôi mà? Hiệp Sĩ cười xin lỗi, Hơn nữa, lần này thật sự có chuyện khẩn cấp...