Bản xem trước công khai.
Vạn Ca
Đây là Cấm Vật có cấp độ nguy hiểm cao nhất của nhà Bách Lí, An Khanh Ngư cũng chưa từng lấy ra mấy lần.
Một mặt là vì không phải lúc nào cũng có Thẩm Thanh Trúc ở bên cạnh thu liễm không khí, phòng ngừa ngộ thương, mặt khác là vì Cấm Vật này chỉ khi đối mặt với số lượng kẻ địch khổng lồ mới có thể phát huy tác dụng thực sự.
Theo tiếng Vạn Ca vang lên, đám Ác Ma đang lao xuống từ hàng trước bắt đầu dần sa hóa, ngay cả đôi cánh đen sau lưng cũng trở nên thủng lỗ chỗ.
Mất đi sự vỗ cánh của đôi cánh đen, tốc độ bay của Ác Ma giảm đi rõ rệt, chính sự trì hoãn ngắn ngủi này đã giúp Lâm Thất Dạ nhanh chóng lướt qua đường phong tỏa phía trên Huyết Trì.
Cuồng phong cuộn lên quanh thân cuốn phăng nước hồ màu máu ở hai bên, bóng dáng đỏ thẫm kia xuyên qua màn nước, giẫm lên mặt băng trước Hắc Tinh!
Trong đôi mắt Lâm Thất Dạ hiện lên rõ ràng hình bóng phản chiếu của Hắc Tinh.
Hắc Tinh này to bằng nắm đấm, mép ngoài dường như có những vết nứt nhỏ, trông như thể bị bẻ ra từ nơi nào đó, xung quanh Hắc Tinh chảy tràn sự đen tối thuần túy, nhưng lõi lại trong suốt như thủy tinh, khiến người ta nhìn một cái là không thể rời mắt.
Nhưng Lâm Thất Dạ lúc này lại chẳng hề có ý định thưởng thức nó.
Trong mắt hắn bùng lên ánh vàng chói mắt, tay phải giơ cao, một vệt đen tối cực hạn từ trái tim Lâm Thất Dạ chảy tràn đến lòng bàn tay, ngưng tụ thành một quả cầu màu đen.