Bản xem trước công khai.
Nghe thấy âm thanh này, Lâm Thất Dạ trong lòng thắt lại, xoay đầu nhìn sang.
Người tới không phải ai khác, chính là Thái Bạch Kim Tinh từng có duyên gặp mặt một lần trước đó.
Tôn Ngộ Không nheo mắt, đặt chén tiên nhưỡng trong tay xuống, thân hình lóe lên đã xuất hiện trước mặt Thái Bạch Kim Tinh.
Nửa mảnh cà sa bay phấp phới trong gió, y vươn tay túm lấy cổ áo Thái Bạch Kim Tinh, đôi mắt đầy áp bức nhìn chằm đối phương: “Ta tưởng là ai, hóa ra là lão già nhà ngươi...”
“Đại Thánh? Thật sự là Đại Thánh sao?” Thái Bạch Kim Tinh trợn tròn mắt, "Đại Thánh, ngươi trở về rồi?! "
“Lão già, chuyện không nên hỏi thì đừng hỏi. Hôm nay coi như chưa từng gặp ta, bất kể là ai cũng không được nói ra... hiểu chưa?” Tôn Ngộ Không hung dữ nói.
Lâm Thất Dạ ở đằng xa, ngẩn ngơ nhìn bóng lưng của Tôn Ngộ Không.
Không biết có phải là ảo giác hay không, Tôn Ngộ Không lúc này dường như không giống với Đấu Chiến Thắng Phật vừa mở cửa bệnh viện, toàn thân tỏa ánh hào quang Phật pháp kia...
Trên người y, lại có thêm vài phần bóng dáng của Tề Thiên Đại Thánh.
“Hiểu rồi, hiểu rồi.”