Bản xem trước công khai.
Nực cười... Phong Thần Hưu đứng sau bức tường vây, trong ánh mắt hiện lên vẻ khinh miệt, gã nâng hai tay lên, tùy ý giật mạnh về phía bức tường thép cao lớn trước mặt.
Xoẹt!!
Cương Phong sắc bén như thủy triều tuôn trào, xé toạc bề mặt bức tường thành thép, trong tiếng oanh minh khiến người ta ghê răng, tòa thành khổng lồ này đã bị oanh tạc ra một lỗ hổng vặn vẹo có bán kính trăm mét.
Ánh mắt Lâm Thất Dạ ngưng tụ.
Hiện Tại của y, mới bước vào cảnh giới Kleinn được vài ngày, dù đã gánh vác linh hồn của Bragi và Eden, cũng chỉ có thể nâng cảnh giới lên đỉnh phong Kleinn, đối mặt với hai vị Thần Minh, vẫn là chưa đủ xem.
Tuy nói năng lực của Bragi và Eden đều không chuyên về tấn công, nhưng Lâm Thất Dạ ngoài việc gánh vác họ ra, không còn lựa chọn nào khác.
Hiện tại trong Bệnh Viện tinh thần, chỉ còn lại ba người Bragi, Tôn Ngộ Không và Gilgamesh, Duyệt Hồn Trì Thể của Tôn Ngộ Không vừa mới sử dụng xong, tiến độ trị liệu của Gilgamesh lại chưa đạt tới 50%, Bragi là lựa chọn duy nhất của y.
Lâm Thất Dạ nghiến răng, nhanh chóng nâng hai tay lên hư ôm trước ngực, tựa như đang ôm một cây đàn vô hình, đang định gảy, một bóng người đã lặng lẽ đứng sau lưng y.
Đồng tử Lâm Thất Dạ co rút dữ dội!
Y xoay người cấp tốc, nhưng vẫn không nhanh bằng Thần Minh, chỉ thấy Thần Không Gian Nô Đặc mặt không cảm xúc nâng một ngón tay lên, nhẹ nhàng điểm vào sau lưng Lâm Thất Dạ.