Bản xem trước công khai.
A Tấn
Lâm Thất Dạ ngẩn người nhìn gương mặt vừa quen thuộc vừa xa lạ kia, cả người đứng chôn chân tại chỗ như một pho tượng.
Quá giống, thật sự là quá giống... Không, đây đã không còn là vấn đề giống hay không nữa, đây hoàn toàn chính là A Tấn khi đã trưởng thành mà!
Khoảnh khắc này, tâm trí Lâm Thất Dạ như quay trở về Thương Nam, căn nhà thấp bé chật chội đã bầu bạn với hắn suốt hơn mười năm trời.
Ánh nắng ban mai rọi xuống sàn nhà, trong hương thơm của cơm canh, hắn đẩy cửa ra là có thể thấy Dì đang bưng những món ăn bốc khói nghi ngút đứng ở cửa bếp, A Tấn ngồi bên bàn ăn, cúi người vuốt ve Tiểu Hắc Lại đang lười biếng ngáp dài...
Gương mặt của người em họ A Tấn, cùng gương mặt của người đàn ông mặc ngân bào trước mắt, chậm rãi chồng chéo lên nhau trong mắt Lâm Thất Dạ.
Điểm khác biệt duy nhất chính là, khí chất của người đàn ông mặc ngân bào này thâm trầm hơn, ánh mắt cũng sắc bén hơn A Tấn, tựa như một vị tướng quân đã trải qua trăm trận, chỉ một cái liếc mắt cũng có thể mang lại áp lực cực lớn cho người khác.
A Tấn? Người đàn ông mặc ngân bào nghe thấy hai chữ này, lông mày hơi nhíu lại, Ngươi nhận lầm người rồi... Ta là Thanh Nguyên Diệu Đạo Chân Quân, Dương Tiễn.
Dương Tiễn?
Dương Tấn?