Bản xem trước công khai.
Cảm nhận được ý lạnh trong mắt Phương Thần.
Vu Mạn Nguyệt rùng mình một cái.
Thực ra Phương Thần là một người rất khoan dung.
Nàng đấu với Phương Thần lâu như vậy, chưa từng thấy Phương Thần tức giận với nàng.
Càng đừng nói nảy sát niệm với nàng.
Trước mắt, hắn lại sát tâm đại động.
Nhưng Phương Thần như vậy, ngược lại khiến nàng nhìn bằng con mắt khác, nói: Tốt lắm.
Nam nhân nên giống như ngươi.
Đã bị ức hiếp đến tận đầu rồi, nếu còn không có chút huyết tính, chẳng bằng cắt thứ kia đi làm đàn bà cho rồi!
Nhậm Cô Hồng xoa hai bàn tay, nheo mắt nói: Nếu ta không nhớ lầm, đám người này một đường xuôi nam, chỉ thẳng về đại địa Nhân tộc đúng không?