Bản xem trước công khai.
Đùa thôi. Loại người tàn nhẫn như vậy, nếu tất cả chúng ta xông lên, chẳng khác nào tự đi tìm chết! Tuy bỏ rơi Cơ Như Nguyệt rất mất mặt cho thủ tịch đại đệ tử như hắn.
Mất mặt thì có thể chịu được, chứ mất mạng thì không thể, đúng không? Ba người Dịch Liên Tinh cũng kinh ngạc vô cùng, vội vã quay trở lại, nhìn Phương Thần với ánh mắt đầy vẻ sùng bái.
Hắn ta giao chiến trực diện, lại có thể chém giết Thú Vương Kết Đan tầng hai? Điều này ở Cửu Tông, cũng tuyệt đối đủ để lọt vào top năm rồi! Minh U Liên được Phó Triều Quân dìu đỡ, cũng trở lại với vẻ mặt kinh hãi.
Bà ta có phần mất mặt. Bà ta đường là đại trưởng lão, vậy mà hung vật từng cắn mất một cánh tay của bà ta lại bị một tiểu bối giết chết. Nếu chuyện này truyền ra ngoài, bà ta còn mặt mũi nào?
Chín thành Thần Thông của con thú này, đều phải ở trong nước mới có thể thi triển được.
Trên đất liền, thực lực chỉ bằng một phần mười.
Bà ta không cam lòng nói.
Phương Thần cũng không phủ nhận.
Nếu thật sự ở trong sông, kết cục của hắn sẽ chẳng khá hơn đại trưởng lão là bao.
Rốt cuộc, con thú này trong sông ra vào không dấu vết.