Bản xem trước công khai.
Lời vừa dứt.
Cửu Nhật Cự Nhân Hoàng bên cạnh Đại Hoang bỗng thét lên một tiếng thê lương. Một bàn tay vô hình xuyên thấu từ sau gáy ra trước trán nó, chộp lấy trọn vẹn chín viên Nguyền Rủa Nhật Luân!
Theo một cái nắm tay, chín viên Nguyền Rủa Nhật Luân hóa thành tro bụi!
Cửu Nhật Cự Nhân Hoàng kia còn chưa kịp phản ứng đã ầm ầm sụp đổ, trong đôi mắt dựng đứng khổng lồ chỉ còn lại vẻ ngơ ngác.
Linh hồn màu xám tro của nó bị một luồng sức mạnh huyền diệu dẫn dắt rời đi, hướng về nơi vô định.
Đại Hoang bừng tỉnh, gầm lên một tiếng, bắn ra một đạo sức mạnh nguyền rủa về phía bàn tay nhuốm máu. Thế nhưng, sức mạnh nguyền rủa mạnh mẽ vô song của nó lại như đánh vào không khí.
“Khà khà, Cự Nhân Hoàng, cũng chỉ đến thế mà thôi.”
Trong không trung vang lên tiếng chế giễu. Ánh hung quang lóe lên trong mắt Đại Hoang, nó há miệng phun ra màn sương máu ngập trời. Một bóng hình vô hình hiện ra giữa Hư Vô, to lớn chẳng kém gì Cửu Nhật Cự Nhân Hoàng.
Đại Hoang lạnh lùng nói: “Bốn kẻ các ngươi, một kẻ có pháp khí thi hài Thánh Cảnh, một kẻ thân thể cấu thành từ huyết tích, một kẻ sức mạnh mị hoặc có thể mê hoặc cảm nhận của Cự Nhân.”
“Kẻ này, tu luyện Pháp Tắc vô hình sao?”