Bản xem trước công khai.
Vũ Khố. Thần Cơ vực.
Trong một tòa đại điện cổ kính, toàn thân Liễu Khuynh Tiên bị vô số sợi xích quấn chặt, khiến nàng không thể thoát thân. Trong điện còn có vài vị hiền giả của Thần Cơ vực đang túc trực canh chừng.
Một trong số đó chính là người hộ đạo của nàng, Phù Vân hiền giả.
Phù Vân hiền giả ôn tồn khuyên nhủ: - Khuynh Tiên, con hãy bình tĩnh lại. Với tốc độ của con, từ Vũ Khố về đến Trung Thổ bét nhất cũng phải mất nửa năm trời. Mọi chuyện đã quá muộn rồi.
Việc con cần làm bây giờ là ở lại Vũ Khố dốc lòng tu luyện, đợi tương lai hẵng báo thù cho Phương Thần và Trung Thổ.
Khuôn mặt Liễu Khuynh Tiên tràn ngập vẻ thống khổ, nhưng nàng đành bất lực. Ngay khi nghe được lời tuyên cáo diệt thế của Tội giới, nàng đã kiên quyết xông ra khỏi Vũ Khố, muốn quay về.
Nào ngờ lại bị Phù Vân đại hiền tự tay bắt lại.
Đạo lý mà Phù Vân đại hiền nói, sao nàng lại không hiểu? Nhưng làm sao nàng có thể chấp nhận nổi việc bản thân trốn chui trốn nhủi ở dị vực, giương mắt nhìn quê hương và người thương bị hủy diệt?
Nàng tuyệt vọng vùng vẫy: - Tiền bối, Trung Thổ thực sự không còn chút hy vọng sống sót nào sao?
Phù Vân đại hiền thở dài thườn thượt: - Ta cũng muốn nói với con là có, nhưng thế thì có khác nào gạt con? Tội giới là một thế lực khủng bố, ngay cả Vũ Khố chúng ta đối đầu với chúng cũng chưa chắc có phần thắng. Trung Thổ lấy cái gì ra mà chống đỡ?