Bản xem trước công khai.
Thế nhưng, không cam lòng thì đã sao?
Thiên thời, địa lợi, nhân hòa, Trung Thổ đều không chiếm được.
Nếu cho hắn đủ thời gian, vẫn còn cơ hội liên kết sáu mươi tiểu thế giới. Nếu Trung Thổ nằm ở vị trí xung quanh Thần Đô và ba Đại Thế giới khác, cũng có thể tranh thủ lấy cơ hội.
Nếu các bậc tiên hiền của Trung Thổ nguyện ý từ Vạn Ác Chi Nguyên trở về, vẫn còn sức để đánh một trận.
Thế nhưng, ba điều này, Trung Thổ đều không có!
Địa Ngục giới ở ngay sát vách đang nhìn chằm chằm vào Trung Thổ. Bắc Thiên Giới láng giềng cũng chưa thiết lập quan hệ hữu hảo. Lực lượng bên ngoài mà Trung Thổ có thể lợi dụng, gần như bằng không.
Đối kháng Tội Giới, Trung Thổ chỉ có thể dựa vào chính mình.
Muôn vàn con đường suy diễn ra, Trung Thổ đều là cục diện tất tử. Hơn nữa, còn là diệt vong trong chớp mắt.
Đúng lúc hắn đang tâm phiền ý loạn, đột nhiên, bầu trời phía trên bỗng xé rách, một điểm tinh quang màu đỏ máu đáng sợ lọt vào tầm mắt. Không đợi Phương Thần kịp phản ứng, điểm tinh quang màu máu đã ở ngay trước mắt.
Đó là một thanh trường mâu màu máu! Một cây huyết thương Man Hoang tỏa ra khí tức diệt tuyệt! Từng luồng cảm xúc tiêu cực bạo ngược, tàn nhẫn, thị sát quấn chặt lấy cây huyết thương.