Bản xem trước công khai.
Hắn không ngừng dùng ngón chân cào xuống đất, mặt già đỏ bừng, mấy lần ấp a ấp úng, chính là không thốt ra được lời thoại.
Cho đến khi nhớ tới Đại Tửu Tế đang trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, không thể chậm trễ.
Lúc này mới nghiến răng, giả vờ ra vẻ vừa thẹn vừa giận, chỉ vào Tần Linh Nhi phẫn nộ hét lớn: Ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây! Chớ khinh thiếu niên nghèo!
Nhục nhã hôm nay, ta Lục Vân ngày sau tất trả lại gấp đôi!
Tần Linh Nhi đứng trên cao, lạnh lùng nhìn xuống hắn: Ta sẽ bế quan ba năm!
Ba năm sau ngày xuất quan, cho ngươi một cơ hội khiêu chiến ta!
Nói xong, Tần Linh Nhi phiêu nhiên rời đi.
Phía sau truyền đến tiếng cười nhạo của các thiếu niên thiếu nữ.
Một kẻ linh hồn mới tam đoạn phế vật, còn vọng tưởng khiêu chiến thiên chi kiêu nữ số một Bạch Vân Tông.
Đừng nói ba năm, ba mươi năm cũng không đủ!