Bản xem trước công khai.
Đại Hắc Cẩu ba con mắt chó nhìn một cái, bị dáng vẻ lôi thôi lếch thếch, già nua lại còn cười hì với mình của bà ta làm cho dựng đứng cả lông, chửi bới nói: Bà già chết tiệt, ở giữa Hư Vô mà bà giả quỷ hù ai đấy?
Bà già cười khàn, nói: Ta tới tìm Phương Thần.
Phương Thần nhìn chằm bà ta, nuốt nước bọt cái ực, giơ mảnh vỡ Nguyệt Cảnh trong tay lên: Ngươi... ngươi đừng nói với ta, ngươi là Hoa Khai Phú Quý!
Bà già cười ha hả, dưới ánh mắt đờ đẫn của Phương Thần, lấy ra một mảnh vỡ Nguyệt Cảnh.
Và viết chữ lên đó một cách vô cùng thuần thục.
Hoa Khai Phú Quý: Các bạn ơi, ta đã gặp mặt offline với Lấy Một Cái Tên Hay rồi, đúng là một chàng trai trẻ tuổi anh tuấn, lão thân yêu mất thôi.
Tít
Trong Nguyệt Cảnh lập tức vang lên một mảnh.
Nhật Ký Tử Vong: Lão thân? Ngươi là một bà già?
Chưa Từng Phá Hứng: Câm miệng! Không cho phép ngươi phỉ báng Phú Quý tỷ của ta như vậy! Trong lòng ta, Phú Quý tỷ mãi mãi là bảo bối mười tám tuổi.