Bản xem trước công khai.
Đợi một hồi lâu, linh thái vẫn chưa được dọn lên bàn.
Phương Thần cảm thấy như vậy thật sự là lãng phí thời gian.
Dứt khoát ngay trước mặt Nhiếp Vân Hy, hắn lấy túi giấy da bò kia ra.
Hứa Như Tuyết, Tư Linh, chúng ta ăn một chút trước đi.
Lát nữa linh thái tới, nếu các nàng còn muốn ăn thì ăn thêm chút nữa.
Nói đoạn, hắn tháo túi giấy da bò ra, lộ ra một tảng thịt đẫm máu.
Hứa Như Tuyết nhìn mà nhíu mày: Đây là cái gì vậy? Ăn được sao?
Trần Tư Linh cũng có chút bài xích.
Nàng còn tưởng là loại thiên linh địa lộ gì đó.
Kết quả lại là một tảng thịt sống.