Bản xem trước công khai.
Cúi đầu nhìn xuống.
Toàn thân nàng ướt đẫm mồ hôi.
Bộ váy lụa dài màu tím ướt sũng dán sát vào người, phác họa rõ ràng dáng người hoàn mỹ.
Bộ ngực đầy đặn phập phồng theo từng lần nhảy lên, hiện ra đường cong khiến người ta huyết mạch sôi trào.
Mà nàng vì quá vui mừng đến quên mình.
Lại đang nắm lấy cánh tay Phương Thần, dáng vẻ như sắp ôm chầm lấy hắn.
Nàng lập tức đỏ mặt, vội buông tay ra, xoay người thấp giọng trách: Ngươi chưa từng thấy nữ nhân bao giờ sao?
Ngoài xấu hổ và tức giận, trong lòng nàng lại có chút đắc ý khó hiểu.
Mình cũng đâu kém Hứa Như Tuyết!
Hừ!