Bản xem trước công khai.
Họa Tâm cười.
Cười ha hả.
Đáp lại là sát khí cuộn trào từ bộ xương trắng trong bạch bào: Rất buồn cười, phải không?
Họa Tâm sợ đến nỗi nước mắt suýt trào ra, nhưng vẫn ôm bụng cười ha hả: Ta cũng muốn khóc đấy.
Nhưng ta khóc không được.
Ư ha...
Bộ xương trắng trong bạch bào hừ lạnh một tiếng, đánh tan Pháp Tắc Tiếu Khẩu Thường Khai trên người Họa Tâm.
Họa Tâm mới lấy lại được bình tĩnh, nàng kéo má đau nhức vì cười, lộ ra nụ cười còn khó coi hơn cả khóc: Tiền bối, người cũng thấy rồi, Phương Thần thà muốn bảo vật, không cần ta.
Ta làm sao có thể là vợ của tên tiểu vương bát đản này chứ?
Người tuyệt đối đừng nhầm giết người vô tội đấy.