Bản xem trước công khai.
Lời này vừa nói ra. Mắt của Lục Châu trợn tròn, theo bản năng muốn tát chết Phương Thần. Ngươi còn muốn mặt mũi à? Chỉ vì ngươi đẹp trai, liền có thể là chồng ta sao? May là nàng cố gắng kiềm chế được xung động.
Trong lòng nàng bình tĩnh suy nghĩ. Cẩn thận nghĩ lại, ngoại trừ chủ nhân, hình như chỉ có thân phận của Vợ mới có thể khiến Phương Thần sẵn lòng mạo hiểm vì nàng.
Những thân phận khác, hoặc là dễ bị hắn phát hiện ra sơ hở, hoặc là không đủ trọng lượng. Chỉ là... thật sự phải gả cho tên ngốc này sao?
Không Gian Cự Nhân Vương truyền âm khẽ hừ: Thật là được đằng chân lấn đằng đầu!
Lục Châu, không cần phải tự hạ mình!
Vận Chi Cự Nhân Vương cũng nói: Hay là để ta xử lý đi!
Ta nghĩ cách hút hết khí vận của hắn, rồi ném hắn vào Viễn Cổ Thiên Khanh.
Hai vị Cự Nhân Vương xem ra, thân phận này thật quá hoang đường. Để Ngũ Tinh Cự Nhân Vương biết, Phương Thần sẽ phải chịu kết cục gì là không cần nói cũng biết, Lục Châu cũng không khá hơn.
Không được!
Lục Châu phản đối.