Nàng muốn dùng việc này để khiến Vu Nguyên Văn bỏ cuộc, còn về an toàn của Mộng Gia thì nàng sẽ không màng tới.
Từ nhỏ nàng đã lớn lên ở Thiên Vũ Thần Tông, ngoài Gia và người một nhà ra thì nàng không có mấy tình cảm sâu đậm với những người khác của Mộng Gia, càng chưa từng nhận được bất kỳ sự hỗ trợ tài nguyên nào từ Mộng Gia.
Có được thành tựu như ngày hôm nay, hoàn toàn là dựa vào chính bản thân nàng.
Nay tầng lớp cao của Mộng Gia thấy Gia sắp bỏ mình, phụ thân lại trọng bệnh, liền tranh nhau đứng về phía Mộng Đỉnh Sơn, chẳng màng gì đến sống chết của người nhà nàng. Một gia tộc như thế, cớ sao nàng phải cứu?
“Việc này á, ta sớm đã nghe nhị bá ngươi nói qua rồi.”
Vu Nguyên Văn cười mỉm nói: “Nhưng ngươi cứ yên tâm, lão tổ nhà ta từ chiến trường trở về, đã tìm được cách giải quyết Túng Dục Chi Thể, ngươi sẽ không gặp chuyện gì đâu.”
“Chỉ là phương pháp chữa trị có chút đặc biệt, cần lão tổ song tu với ngươi mới có thể giải quyết.”
“Ngươi yên tâm, dẫu cho lần đầu tiên của ngươi giao cho lão tổ, nhưng ta cũng sẽ không bận tâm đâu.”
Hắn mỉm cười nói ra những lời khiến thế giới quan của Mộng Dao sụp đổ. Dưới gương mặt tuyệt mỹ của Mộng Dao tràn ngập vẻ khó tin, không thể tin được những lời này lại là thứ mà một con người có thể thốt ra.
“Kẻ điên, các ngươi ở Vu Gia đều là kẻ điên!” Nàng thét lên.