Bản xem trước công khai.
Muốn chạy? Nhưng Phương Thần há có thể cho đối phương cơ hội đào tẩu. Tiểu Tháp, ra tay một lần. Hắn nói. Tiểu Tháp cũng là người biết thời thế, hiểu rằng giờ nên để Phương Thần phát tiết.
Tiểu Tháp lóe sáng! Bộc phát ra một đạo Thần Ma chi quang tràn vào cơ thể Phương Thần.
Trong nháy mắt Phương Thần cảm nhận được Thần Ma Kiếm Đạo đã đạt đến cảnh giới mà hiện tại hắn không thể lĩnh ngộ. Thậm chí cảm thấy tùy ý một kiếm, có thể chém phá Thiên Địa!
Càng khiến hắn kinh ngạc là, động tác của Lục vào lúc này tựa như ngừng lại trong hư không, chỉ cần một cái quay người liền cần ba mươi hơi thở thời gian.
Đây chính là cường giả sao? Hắn không khỏi khát khao.
Đồng thời Thần Binh lóe lên, đôi mắt trong nháy mắt trở nên vô cùng sắc bén đồng thời ẩn chứa sự phẫn nộ nồng đậm! Đồ Kiếp Ma Kiếm trong tay, hắn dồn hết giận dữ không thể cứu vãn Thẩm Mạn vào thanh kiếm này!
Khi năng lượng xâm nhập vào thanh kiếm này! Đồ Kiếp Ma Kiếm kịch liệt run rẩy! Ánh sáng bắn ra bốn phía! Cảm thấy vô cùng sảng khoái!
Chỉ riêng ma uy lan tỏa ra, đã hơn gấp mấy lần so với lúc Phương Thần trước đây toàn lực bộc phát.
Phương Thần hiểu rõ, đây là do thực lực của mình quá yếu không thể bộc phát ra uy lực chân chính của Thần Binh.
Vẫn còn quá yếu. Câu nói này lại vang lên trong đầu hắn, đồng thời hắn tích lực một kiếm trực tiếp chém ra.