“Con súc sinh đáng chết!” Lạc Tú thấy thế tức tối vô cùng!
Những con Yêu Thú khác sau khi bị thương sẽ bộc phát cơn thịnh nộ cuồng bạo của dã thú! Con Yêu Thú này ngược lại hay thật, bị thương là rút lui thẳng!
Đừng nói chi là Lạc Tú, ngay cả Phương Thần ở đằng xa cũng phải ngẩn người.
Còn có thể như thế này sao?
“Xem ra linh trí của con Yêu Thú này cực kỳ cao, không thua kém người thường chút nào.”
Ánh mắt hắn lại rơi lên người Lạc Tú và những kẻ khác, trong chớp mắt trở nên lạnh băng Vô Tình.
“Vẫn còn lại bảy người, hai kẻ thất trọng tuy bị thương nhưng không nặng lắm, năm kẻ còn lại, hai kẻ nặng hơn, hai kẻ nhẹ hơn, một kẻ không sao.”
“Tuy có chút nguy hiểm, nhưng bắt buộc phải ra tay.”
Hắn tuyệt đối sẽ không cho Lạc Tú và đồng bọn có Thời Gian để hồi phục.
Ngay sau đó, hắn cũng không dừng lại nữa, nhanh chóng áp sát Lạc Tú cùng những kẻ khác.