Bản xem trước công khai.
Ngươi nói bậy! Nguyên Quân Hiếu lập tức phản bác: Ta lại sao dám động tay vào dược điền của Viêm trưởng lão! Mọi người nói xem có phải không! Những người khác nghe vậy cũng nhao gật đầu.
Đúng vậy, Nguyên sư huynh người tốt như thế, sao có thể làm chuyện ngu xuẩn như vậy.
Chắc chắn là do Bạch Lập làm, kẻ này tâm thuật bất chính, e là ngày thường có oán hận với Viêm trưởng lão nên mới động vào dược điền.
Không sai, tuyệt đối là như vậy.
Mọi người nhao lên tiếng, đều đứng về phía Nguyên Quân Hiếu. Nguyên Quân Hiếu vẻ mặt đắc ý, so về nhân mạch thì hắn chắc chắn mạnh hơn Bạch Lập gấp trăm lần.
Phương Thần thấy vậy vô cùng bất lực, danh tiếng của Bạch Lập này cũng quá thối rồi, đi đến đâu cũng bị người đòi đánh.
Viêm trưởng lão cũng nhìn về phía Phương Thần lần nữa: Nếu ngươi không có lý do nào khác để chứng minh sự trong sạch của mình, vậy thì có thể đi chết được rồi.
Ông ta cũng không tin Phương Thần.
Trong phút chốc, Phương Thần lại rơi vào nguy cơ.
Sư Tôn, ta có thể chứng minh chuyện này không liên quan đến Bạch sư đệ.