Bản xem trước công khai.
Đoan Mộc Bạch Tuyết hơi sững sờ. Nàng nhớ rõ Phương Tinh Không vẫn luôn xem Phương Thần là tử địch, thậm chí hai người còn từng quyết chiến một trận ở Anh Hùng Cốc, cuối cùng Phương Tinh Không bại trận.
Theo lý mà nói, Phương Tinh Không hẳn phải hận Phương Thần thấu xương mới đúng. Sao ngược lại còn không nỡ để hắn chết?
Phương Tinh Không ngẩng nhìn bầu trời, như thể những vì sao trên cao chính là hóa thân của Phương Thần.
Bất kể ngươi ở đâu, rồi sẽ có một ngày ta nhất định tìm được ngươi! Đến lúc đó ngươi và ta quyết chiến! Ta nhất định sẽ không thua nữa. Hắn kiên định nói.
Thế nhưng Lâm Tuyết Nghiên vẫn không để ý đến hắn, mà nói: Đi, vào phủ cùng ta.
Nói xong, nàng kéo bàn tay nhỏ của Đoan Mộc Bạch Tuyết đi vào trong Phủ.
Lâm Tuyết Nghiên!
Nhưng đúng lúc này, Phương Tinh Không lại gọi nàng lại, nói: Phương Thần không phải lựa chọn duy nhất của ngươi!
Lâm Tuyết Nghiên dừng bước, chậm rãi quay đầu lại.
Khi đôi mắt không chút tình cảm, ngập tràn ý lạnh kia đối diện với Phương Tinh Không, lòng Phương Tinh Không rét buốt, một luồng lạnh lẽo từ đỉnh đầu tràn xuống tận chân.