Bản xem trước công khai.
Người tới vào phòng, nhìn thấy Dương Thanh.
Chuyện gì? Dương Thanh nhàn nhạt hỏi.
Thiếu gia, hiện tại đã qua hai ngày rồi. Nhưng Nham Gia ở Lưu Ly Địa vẫn không có ý định rời đi, thậm chí còn có thêm không ít người canh giữ. Người tới nói.
Sắc mặt Dương Thanh lập tức âm trầm xuống, trong mắt sát ý lóe lên, lạnh lùng nói: Đây là không nể mặt ta rồi, đã như vậy, thì đừng trách ta không khách khí.
Hắn nói: Nham Chung không phải có một đứa cháu sao, bắt nó lại. Ta muốn xem, Nham Chung còn có thể nhịn được đến bao giờ?
Người tới lĩnh mệnh: Rõ, Nham Cửu Tần kia suốt ngày ăn chơi trác táng, rất dễ bắt giữ, ta sẽ sắp xếp người ngay.
Chờ đã. Dương Thanh gọi hắn lại, nói: Không phải còn có một người tên là Tiểu Mạch Nhi sao? Nó là cháu gái nuôi của Nham Chung, cũng bắt nó lại luôn, mang đến chỗ ta.
Hắn vẫn nhớ dung nhan tuyệt mỹ của Triệu Thi Mạch, tự nhiên sẽ không bỏ qua.
Đã Nham Chung không nghe lời hắn, vậy thì thế nào cũng phải khiến lão trả một cái giá đắt.
Mà Tiểu Mạch Nhi này, chính là công cụ báo thù tốt nhất và sướng nhất.