Bản xem trước công khai.
Thanh Thánh nhìn Thanh Vũ, muốn nói điều gì đó, nhưng cuối cùng vẫn nói: Ngươi vi phạm quy tắc của Chính Đạo Liên Minh, thì cứ an tâm đi thôi. Mẫu thân của ngươi, ta sẽ chăm sóc thật tốt.
Lời này cũng coi như hứa với Thanh Vũ, sẽ bảo vệ mẫu thân y cả đời bình an.
Thanh Vũ cười nhẹ nhàng, nói: Tạ ơn phụ thân. Y lại nhìn về phía Phương Thần, nói: Tiền bối, ta không phiền ngài ra tay, miễn làm bẩn tay ngài.
Nói xong, y một chưởng trực tiếp vỗ lên trán, lập tức thất khiếu chảy máu, sinh cơ cạn kiệt.
Phương Thần lạnh lùng nhìn tất cả, đối với một màn như vậy cũng không hề động lòng. Đối phương đã lợi dụng hắn để loại bỏ kẻ khác, thì phải chuẩn bị sẵn sàng cho việc chết.
Sau chuyện lão tổ Mộng Gia, hắn rất ghét bị người ta lợi dụng.
Thanh Thánh nhìn thi thể của con trai, khẽ thở dài, nhìn về phía Phương Thần: Đạo hữu, ngươi đã hài lòng chưa?
Phương Thần lạnh lùng nói: Nếu muốn báo thù, ta luôn hoan nghênh.
Thanh Thánh cười khổ, chậm rãi lắc đầu: Oán báo oán đến bao giờ mới hết, huống hồ là hắn tự gây sự với đạo hữu, ta tuyệt đối không có ý báo thù.
Phương Thần cũng lười tiếp tục nói nhảm, đối với Hạ Linh và Thiên Dĩ Tình nói: Đi thôi, nơi này cũng không cần phải tiếp tục ở lại nữa.