Bản xem trước công khai.
Một gã đàn ông trung niên với bộ râu dài đầy vẻ đắc ý, lúc này trên bàn hắn có khoảng ba trăm viên Linh Thạch, còn trên bàn của ba người kia thì chỉ lác đác vài viên Linh Thạch.
Khuôn mặt họ đen sạm, rõ ràng đã thua không ít.
Hừ. Một thanh niên khác vuốt ve mái tóc bóng mượt của mình, lạnh lùng hừ nói: Bối Viêm đạo hữu hôm nay vận khí thật tốt nhỉ, đây là đổi vận rồi sao? Hai năm trước ta chẳng nhớ ngươi có vận may nào như thế này.
Gã tên Bối Viêm cười ha, nói: Có lẽ là đổi vận rồi, trước đó Sư Tôn rời đi còn dặn ta, nếu chuyến đi này có chút đột phá, Người cũng sẽ giúp ta thăng tiến, vượt qua cảnh giới. Vị trí của ta, cũng nên được nâng lên rồi.
Lời này vừa nói ra, hai nữ tử và một thanh niên kia đều sững sờ, nghi ngờ nhìn hắn.
Bối Viêm cười nói: Sao thế? Ba vị đạo hữu cho rằng ta nói dối? Các ngươi cũng không nghĩ xem ta dám đùa cợt lời của Sư Tôn sao. Trì Trạch đạo hữu chẳng lẽ đã quên, ba tháng trước Sư Tôn đặc biệt trở về thu linh dược.
Lúc đó ngươi nhận lệnh đi thu, ta chính là đi theo bên cạnh Sư Tôn.
Thanh niên Trì Trạch nghe vậy, chợt nhớ ra, sau đó liền hiểu rõ.
Không trách được lúc đó Bối Viêm cười vui vẻ như vậy!
Nghĩ đến đây, hắn lại tức giận nghiến răng!